| Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm B |
Fr. Jude Siciliano, op. Quả Ngài là Thiên Chúa yêu thương (Lc 1, 26-38) Thưa quí vị, Lễ Giáng Sinh đã quá gần kề và Phúc âm cho chúng ta những dấu chỉ đại lễ đã cận kề ra sao? Từ đầu mùa vọng đến nay Phụng vụ hướng dẫn chúng ta suy niệm về tận thế và phán xét gọi là “tứ chung”. Đó là: Chết, Phán xét, Thiên đàng, Hoả ngục. Tuần vừa qua thánh Gioan tiền hô loan báo Chúa sắp đến. Chúa đến thế nào, những ai có khả năng nhận ra Ngài? Trong bài suy niệm trước chúng ta đã có cơ hội nêu rõ. Tuần này, sứ thần Gabriel truyền tin cho Đức Maria ở làng Nazaréth, câu truyện quá quen thuộc với mọi tín hữu. Và chúng ta cảm thấy lễ Giáng Sinh đã gần kề. Ý nghĩa của nó quá vĩ đại đối với nhân loại, nhưng đã được khai thác kỹ lưỡng qua nhiều thế kỷ bởi những học giả, những thánh nhân. Tôi chẳng còn gì để tham gia nữa. Vậy xin kể một câu truyện tưởng tượng kiểu giáo lý viên kể cho các trẻ em, học viên của mình nghe. Tuy câu chuyện là tưởng tượng nhưng cũng có chút chất lượng thực tế. Cho nên, người lớn cũng không thể để ngoài tai được. Chuyện thuật lại rằng ở trên thiên cung, trước ngai toà Thiên Chúa có hàng triệu, hàng muôn triệu triệu vị thiên thần, hàng ngày phục vụ Đấng Tạo Hoá. Một số vị chuyên việc hương khói, thờ phượng. Số khác đàn ca chúc tụng Thiên Chúa vĩ đại. Số khác nữa múa nhảy tưng bừng tỏ vẻ hân hoan vì Chúa nhân lành. Họ ngắm nhìn Thiên Chúa và nói với nhau như chúng ta ngắm nhìn đại dương, khâm phục cảnh bao la bát ngát của thiên nhiên mà buông lời khen ngợi: “Chà, hùng vĩ quá!”” Hoặc trông xem các con ong khôn khéo hút mật, rồi chỉ cho bạn hữu: “Xem kìa, tinh khôn biết mấy !” Lại còn các vị thiên thần khác đồng hành với loài người, nâng đỡ loài người vượt qua những khó khăn. Người ta gọi là thiên thần bản mệnh. Thậm chí còn có những vị là thiên sứ chuyên mang thông điệp của Thượng Đế xuống cho loài người. Thường thường các thiên sứ rất bận rộn, bởi lẽ Thượng Đế liên tục có các sứ điệp cho nhân loại, dậy dỗ họ, soi sáng họ ăn ngay ở lành. Nhưng đa phần chẳng thèm nghe, kể cả các tu sĩ, linh mục, giáo dân. Những lúc này các thiên sứ buồn lăm, có vị phải bay về trời bưng mặt khóc vì người ta ưa nghe lời dụ dỗ của satan hơn. Cũng có khá đông các linh hồn thường xuyên nói chuyện với Thượng Đế, cho nên các thiên thần phải mang những ước muốn của nhân loại về Thiên cung để tâu lên Chúa Trời. Nói cho công bằng, các thiên sứ là những vị vất vả nhất. Trong số đó phải kể đến sứ thần Gabriel. Ngài ưa thích ở trên triều đình Thiên quốc. Vì ở đó mọi sự đều trong trật tự hoàn hảo: Thánh thiện hoàn hảo, hạnh phúc hoàn hảo, bác ái hoàn hảo, công bình hoàn hảo, có điều chi phải thay đổi thì đó là để nên tốt lành hơn. Họ sẽ chiếu sáng rực rỡ hơn mặt trời, gây nên không biết bao nhiêu ấn tượng cho người trần thế. Chỉ khi nào ở dưới đất phát sinh những sự dữ như chiến tranh, hận thù, ghen ghét, đói kém, lừa đảo, áp bức, bất công thì lúc ấy trên Thiên cung mới xảy ra lộn xộn. Khi những bạo lực, tàn ác bay lượn trên mặt địa cầu thì sự giá lạnh sẽ xâm nhập toàn thể Thượng giới. Các thiên thần đều cảm thấy giá rét và các cánh của họ cũng không hoạt động bình thường nữa, chúng sẽ đập chậm rãi hơn. Một vài thiên thần cất tiếng phàn nàn: “Những sinh vật mà Thiên Chúa tạo thành, lại một lần nữa phá rối bình an và yên tĩnh của chúng ta”. Mỗi khi xẩy ra như vậy, tức ở dưới thế người chống lại người, bóc lột, ức hiếp lẫn nhau, thì trên Thiên cung các thiên thần lại nhìn lên ngai toà sáng láng của Thiên Chúa. Một nơi uy nghiêm, thánh thiện không lưỡi nào tả xiết, để tìm kiếm phản ứng của Đấng Tối Cao. Họ nhận ra ánh sáng lu mờ đi chút ít. Nhưng cũng là nghiệm trọng lắm rồi. Sấm sét đến nới. Vì Thượng Đế chí tôn sắp nổi giận, ra tay hành động trừng phạt, đúng như đã từng xẩy ra trong thời Cựu ước. Các thiên thần sẽ bàn tán với nhau xem truyện gì sẽ xẩy ra. Kẻ đoán già, người đoán non. Kẻ bảo lụt hồng thuỷ, người từ chối cho là sẽ tận thế. Nhưng tất cả đều đồng ý đấng Trọn Hảo đã sai lầm khi dựng nên nhân loại. Liệu có phải Ngài đang hối hận? Làm sao mà Ngài kiên nhẫn với họ lâu đến thế? Nếu họ được tạo dựng giống hình ảnh Ngài, yêu thương, tha thứ, rộng lượng, nhân hậu, tử tế với nhau thì làm thế nào họ lại thù oán cắn xé nhau? Nguồn gốc sự dữ trong con người họ từ đâu mà đến? Hình ảnh, hoạ ảnh của Thiên Chúa trong con người họ đâu cả rồi? Các thiên thần hỏi nhau, và chẳng vị nào trả lời được. Hoạ chăng chỉ có chính con người mới trả lời cho mình mà thôi : Dục vọng, kiêu căng, tham lam, đố kỵ. Và bởi vì chẳng vị nào đưa ra được câu trả lời thoả đáng, cho nên cả triều đình Thiên quốc phục bái trước ngai toà Ba Ngôi, thờ lạy lòng kiên nhẫn của Thượng Đế. Các Ngài ngạc nhiên về những thông điệp Thiên Chúa gửi xuống cho loài người xuyên suốt bao thế kỷ. Các ngài khám phá ra rằng vì thế mà thiên thần đưa tin là loài bận bịu nhất trong các thiên thần. Và cũng là các vị được trọng vọng nhất. Loài người gọi họ là Tổng lãnh thiên sứ. Nhiệm vụ của các vị là kêu gọi loài người trở về hình ảnh nguyên thuỷ của Đấng Tạo Hoá. Họ bận bịu nhất vì loài người ương ngạnh, luôn luôn nổi loạn chống Thiên Chúa và xua đuổi các thiên thần. Nhưng có thể mãi như vậy không? Thiên thần cũng là thụ tạo, cũng có giới hạn. Vậy thì lòng kiên nhẫn của họ chẳng lẽ vô cùng? Không đúng. Nó cũng có giới hạn! Cho nên các thiên thần ngạc nhiên Thiên Chúa sẽ làm chi kế tiếp cho con người dưới thế? Kẻo quá muộn, các thiên sứ sẽ có ngày đình công vì hết sức lực. Liệu Thiên Chúa thực hiện phép lạ để uốn nắn các tạo vật cứng đầu, cứng cổ gọi là loài người mà Ngài đã dựng nên? Họ xôn xao với nhau nhiều lắm và một ngày có tiếng đồn Thượng Đế sắp thực hiện một chương trình vĩ đại cho loài người. Thiên thần Micae nói: “Thật chứ, cuối cùng thì thời giờ đã đến. Mọi sự sửa soạn đã viên mãn rồi”. Thiên thần Gabriel thêm vào: “Tôi chỉ còn đủ sức đi một lần nữa thôi.” Họ cứ nghĩ lần này là tận thế, Thiên Chúa sẽ phá huỷ toàn bộ loài người sa đoạ. Ai có thể trách cứ Ngài sau bao nhiêu năm tháng chờ đợi cải thiện ? Nhưng cũng có một số thiên thần hối tiếc cho số phận nhân loại. Dầu sao họ cũng có nhiều đức tính tốt lành. Thí dụ tình liên đới trong đau khổ, cứu giúp những kẻ gặp hoạn nạn, thiên tai, các tổ chức bác ái vô vị lợi, lòng thương yêu kẻ khốn cùng, tôn giáo tự nhiên và nhiều điểm tốt khác nữa. Bỗng nhiên có tiếng gọi oai nghiêm từ Thiên cung vọng ra: “Gabriel !” Thiên Chúa triệu tập thiên thần Gabriel sáng láng tới trước ngai. Thiên thần truyền tin vội vàng bay đến phủ phục trứơc tôn nhan Thiên Chúa uy nghi cao cả. Ngài chỉ định Thiên sứ phải bay xuống dương gian lần nữa, cũng là lần cuối cùng sau chuyến đi Giêrusalem báo tin cho Giacaria. Thiên thần không quên mang theo chiếc gươm hai lưỡi sáng loáng. Chiếc gươm đã từng xé núi, bạt non, tàn phá hàng trăm thành phố với chỉ một nhát phát ngang. Cả triều đình Thiên quốc run sợ, phen này thì nhân loại tuyệt chủng, trả lại trái đất cho thiên nhiên trong sạch và tinh tuyền. Gabriel sẵn sàng phụng lệnh Đấng chí tôn chí thánh. Trong bụng buồn bã, nhưng công việc là cần thiết để cho vũ trụ được an vui. Thiên thần Gabriel đứng nghiêm trang chờ lệnh. Nhưng những điều thiên sứ nghe được làm thiên sứ nghi ngờ tai của mình, Thiên Chúa lại nhân từ đến như vậy nữa sao? Hay mình nghe nhầm? Nhưng xưa nay loài thiên sứ có nghe nhầm bao giờ, rõ ràng tiếng Đức Chúa: “Thôi, thiên sứ Gabriel xỏ gươm vào vỏ, ta sai ngươi đi thi hành việc khác chứ không phải tàn phá trái đất. Ta sẽ cứu chuộc nó. Ta sẽ sai phái con ta xuống đó, sống giữa loài người để giúp nó trở về với Ta. Ngài sẽ là một người trong họ, đi đứng, ngủ nghỉ, ăn uống, đói khát, đau khổ, rao giảng, thậm chí bị bắt và bị giết vì họ nữa”. Nghe xong thiên sứ đứng sững sờ như bị sét đánh, ngạc nhiên về nội dưng sứ điệp. Ngài thuộc nằm lòng những từ như: bị khinh bỉ, bị hiểu lầm, bị bắt và bị giết. Những từ lạ lẫm với bản chất thần linh. Nhưng ngài phải sửa soạn đi ngay. Ngài phải đến với một trinh nữ còn trẻ tên là Maria đang cư ngụ ở một làng nhỏ bé trong miền Galilea. Sứ thần hỏi thăm xem trong các vị thiên thần có ai biết địa điểm và đã từng tới đó bao giờ chưa? Các thiên thần đều trả lời không biết và chưa từng có vị nào đến công tác ở đó. Gabriel phải đến tận nhà trinh nữ và yêu cầu cô cộng tác với Thiên Chúa trong chương trình của Ngài, tức cứu chuộc thế giới và nhân loại. Để cho công việc được kết quả mĩ mãn. Thiên thần phải dẹp bỏ chiếc kiếm hai lưỡi khủng khiếp, cất nó vào kho chứa đựng dụng cụ không dùng đến. Rồi đi tìm người bạn đã từng ở dương gian, giúp đỡ cha con ông Tôbia. Chắc là thiên thần này đã thành thạo địa hình địa thế ở xứ Palestine: không thể lầm lẫn lạc đường được. “Này ông bạn Raphael, đã từng ở dương gian, xin chỉ lối cho tôi đến làng Nazareth xứ Galilea, có câu chuỵên trọng đại và khẩn cấp lắm. Tôi sợ bị trễ vì lạc lối. Vậy xin ông bạn giúp đỡ tôi.” Thiên thần Gabriel nói. Thiên sứ Raphael kéo bạn mình vào văn phòng. Hai vị ngồi bên một cái bàn rộng. Đoạn thiên thần Raphael lấy phấn, và những viên đá sỏi, vẽ bản đồ xứ Paletine lên mặt bàn, lấy các viên sỏi đặt làm mốc: Chỗ này là thành thánh, chỗ kia là bản doanh Hêrôđê, chỗ khác trại quân La mã, chỗ góc thành là dinh Philatô, căn dặn từng chi tiết. Nhà Cai pha, nhà Anna vv. Như vậy với bản đồ trong trí óc, thiên thần Gabriel bay vù xuống trái đất để thi hành sứ mệnh Thượng Đế trao phó. Trên đường đi, thiên sứ Gabriel suy nghĩ về tin vui ngài sắp trao cho con cháu loài người. Ngài đã qua nỗi bất ngờ ban đầu và vui mừng vì sáng kiến độc đáo của Đức Chúa Trời: Lạ lùng biết bao, Con Thượng Đế nhập thể làm người, sống với nhân loại như triệu triệu người khác. Cũng ăn, cũng uống, cũng chịu chê bai, khổ nhục. Thiên thần phá lên cười to khi nghĩ rằng tên con trẻ thần linh là Giêsu. Có đúng như Giôsuê con ông Nun? Thế thì Ngài sẽ là một ông tướng mạnh mẽ lắm, có trong tay từng đoàn quân Do thái, chinh đông, phạt tây, bắt các dân, các nước, các vua chúa phải qui hàng. Lịch sử Do thái đã từng có như vậy. Bây giờ lại sắp xẩy ra lần nữa. Thiên Chúa khôn khéo biết mấy. Dòng dõi Abraham, Isaac, Jacop lại được vẻ vang. Điều chi loài người không làm được thì Thiên Chúa thực hiện dễ như trở bàn tay. Đế quốc La mã sẽ bị phá huỷ tan tành. Gabriel lại thầm cười và khâm phục Thiên Chúa, mừng cho nhân loại. Thiên sứ quá mải mê với ý nghĩ, nên nửa đường quên tiệt bản đồ. Theo bản năng khi lúng túng ngài bay thẳng đến Rôma. Nói cho ngay, Rôma là thành phố lớn nhất thời ấy và cũng hùng mạnh nhất thế giới. Còn thành phố nào quan trọng hơn để Thiên Chúa thực hiện chương trình vĩ đại của mình ? Cho nên an toàn hơn cả là đến đó để báo tin. Tuy nhiên khi thiên thần bay gần tới cổng thành thì tiếng Thiên Chúa nói bên tai: “Sứ thần nhầm rồi, không phải thành phố này, mà ở làng Nazareth, xứ Galilea. Coi lại bản đồ xem sao!” Và Thượng Đế quyết định mắc một đường dây liên lạc để hướng dẫn sứ thần đi đến nơi về đến chốn. Như vậy sứ thần đến Nazareth đúng hướng, sau khi đã lượn khắp lượt Palestine cổ kính. Nazareth là một làng quê nhỏ nhất, nghèo xơ xác với vài chục nóc nhà, vài trăm nhân khẩu làm nghề lặt vặt. Thiên Chúa chỉ cho Gabriel nhận diện một thiếu nữ còn rất trẻ, đoan trang, thuỳ mị, phỏng 15, 16 tuổi đang quì cầu nguyện. “Cô ta đấy, Thiên Chúa thì thầm vào tai Gabriel, chào thăm cô ấy đi, và nhớ nói nhỏ nhẹ, khiêm nhường. Đừng đáp xuống mạnh kẻo cô ta giật mình sợ hãi. Giấu bớt vẻ sáng láng của ngươi đi. Tin mừng ngươi đem đến đã đủ huy hoàng rồi. Đơn giản là hãy trấn an cô rằng Thiên Chúa luôn ở với cô, cô không chi phải khiếp sợ. Không có gì mà Ngài không làm được.” Phần còn lại của câu truyện mọi người đều biết cả. Thiên sứ đã loan tin Ngôi Hai xuống thế làm người, mặc lấy xác phàm nơi cung lòng cô gái quê mùa. Mặc dầu không hiểu hết mọi chi tiết của chương trình, nhưng Maria đã cúi đầu xin vâng một cách can đảm. Thiên thần hoàn thành sứ mạng trở về trời vẻ vang. Tất cả triều đình Thiên quốc vây quanh vị thiên sứ sáng láng. Vui mừng chúc tụng. Nhưng có điều họ nhận ra là thanh gươm không còn nữa. Họ lại kháo láo với nhau : “Thế nào, Thiên sứ đã phá huỷ trái đất chưa ? Ghê gớm lắm nhỉ? Sôdoma và Gomora làm sao sánh bằng?” Nhưng nét mặt ai cũng vương chút nuối tiếc, buồn thương. Vì dầu sao vẫn còn vài điều đáng yêu, bất chấp tội lỗi và thiếu xót. Nhiều vị thiên thần đã làm bạn với loài người, yêu mến loài người. “Không”, Gabriel nói: “Tôi không phá huỷ loài người, mà thông báo cho chúng biết: Thiên Chúa vô cùng lân tuất, sai Con Một của Ngài xuống thế để cứu độ họ qua một trinh nữ tên là Maria.” Cả triều đình Thiên quốc sững sờ kinh ngạc. Một cảm giác kính sợ chạy qua các thiên thần. Họ nhận ra rằng khả năng yêu thương của Thượng Đế quả vô hạn. Họ ngước nhìn lên ngai toà sáng láng của Ngài mà đồng thanh tung hô: “Quả thật, Ngài là Thiên Chúa yêu thương.” Câu chuyện xem ra hoang đường nhưng rất thật đối với mỗi linh hồn chúng ta trong mùa Giáng Sinh này. Amen. |